Phật tội C10.3

Có chap mới r đây ạ ~ mừng rớt nước mắt nước mũi, nhà m mới chào đón thêm mem mới nhóe, bn Lion iu quí ~~~ *tung hoa* mọi ng k sợ k có truyện để đọc r nhé, chả qua là lâu hay chóng đc đọc thôi hihihi :))) ~ enjoy ~

 

Phật tội – Đằng Bình

Chương 10 (phần 3)

Edit: Lionlion

Qua một lúc sau, ánh mắt của hắn hơi xê dịch xuống, chợt thấy dưới góc chăn có một vật gì đó nhìn trông rất quen mắt, lấy ra, thì ra lại là một tấm Ly Thương lệnh. Mày nhíu lại, hắn nhớ rõ tấm lệnh bài này từ tay Lục Cô Quang ném ra, đập trúng vào mi tâm của hắn, sau đó lại nhớ khi hắn đứng ngoài cửa, tấm lệnh bài này rơi từ ống tay áo xuống, rồi hắn đưa cho Cô Quang, Cô Quang lại cầm nó cất vào.

— vậy giờ vật đang nằm dưới chăn là gì đây?

Mày hắn nhíu càng chặt, hắn nhớ mang máng tấm lệnh bài này đã theo bên cạnh hắn rất lâu, nhưng chính hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến vật này tới từ đâu, có tác dụng gì? Nhìn kỹ tấm lệnh bãi lộ ra dưới chăn, lệnh bài nặng nề lạnh lẽo, chữ viết bên trên dẫu trải qua bao năm tháng cũng không mòn, vết máu dính trên đó đã khô, đây đúng là là tấm lệnh bài hắn vẫn luôn mang theo, không phải đồ giả.

Nhưng … thời điểm cầm tấm lệnh bài trong tay, tâm trạng vẫn rất bình tĩnh, không hề sôi trào cuồn cuộn như có thứ gì đó muốn phá rách lồng ngực vọt ra như vừa rồi.

Tròng mắt hắn khẽ động, ngón tay nhẹ nhàng vén chăn mỏng lên, dò vào trong túi áo Lục Cô Quang, khẽ khàng rút tấm lệnh bài nàng vừa cất vào trong ngực ra.

Tấm lệnh bài này … cũng là Ly Thương lệnh, trên mặt cũng khắc hai chữ Ly Thương, chẳng qua … trên đó không có máu.

Hắn siết chặt tấm lệnh bài, bỗng cảm thấy ngọn lửa tới từ nơi địa ngục lại bùng lên, máu huyết sục sôi, hắn tu Phật đã lâu, chưa bao giờ cảm thấy nôn nóng bất an như lúc này, cố gắng bình ổn tâm trí nhìn hai tấm lệnh bài trong tay.

Đây cũng không phải hai tấm lệnh bài giống nhau như đúc. Chất liệu hai bên giống nhau, chữ viết khắc lên cũng không chêch lệch gì lắm, cực kỳ tương tự, trong đó mặt trên một tấm có máu, tấm còn lại không có. Trừ cái đó ra, cho dù là màu sắc, độ dày, kích thước, kiểu chữ cũng khác biệt rất ít mà nếu không phải hắn nhìn đã quen, chỉ sợ cũng khó có thể phân biệt.

Hắn kinh ngạc nhìn tấm không nhuốm máu, tâm thần luôn bình tĩnh như mặt nước  không gợn sóng chợt lóe lên tia chớp – nó là giả.

Nó là giả!

Vì sao … vì sao… ý nghĩ hoàn toàn không hề liên quan tới việc tu hành và cứu thế vốn luôn ngự trị xưa nay lại đột nhiên vùng dậy? Thật hay giả dù sao cũng chỉ là vô căn cứ, phàm là vật thì đều hữu dụng, nào phân thật giả tốt xấu?

Nhưng mà máu huyết cuộn trào, cổ họng khát khô, dường như có … chuyện gì đó nhất định phải làm, dường như cho dù thế nào cũng không thể tĩnh tâm được, hắn tự châm một ly trà cho mình, uống vào rồi mà cơn khát trong cổ họng chẳng hề giảm bớt. Hắn đứng lên, không biết rốt cuộc bản thân mình muốn làm gì, đứng không được, ngồi không xong, chỉ một lát thôi mà ruột gan rối bời.

Ngay vào lúc hắn đứng ngồi không yên, bên tai chợt vang lên tiếng cười nhẹ, “Ha…”

Nhậm Hoài Tô quay ngay đầu lại, phía sau trống không không một vật, nhưng hắn chắc chắn chính xác có nghe được tiếng người, có tiếng người mang theo âm điệu âm trầm trống rỗng hỏi, “Thống khổ sao?”

Hắn vẫn duy trì tư thế quay đầu kia, chẳng hề nhúc nhích, cũng không trả lời.

Trước người sau lưng đều không một bóng người, giọng nói kia cũng không vang lên nữa nhưng “tấm lệnh bài giả”nắm chặt trong tay chợt huyễn hóa ra một ngọn lửa màu vàng rực, vô thanh vô tức thiêu đốt, sau đó biến mất sạch sẽ.

Ảo giác.

Hắn thở dài một hơi, đó là ảo giác, là ảo giác do kẻ địch không biết ẩn núp ở nơi nào ngưng kết ra yêu khí mà thành. Nhưng muốn ngưng kết yêu khí thành hình dạng, làm cho người ta không nhận ra, thì đạo hạnh của yêu vật vẫn âm thầm ẩn núp này không biết còn sâu tới bao nhiêu.

Nhưng kỳ lạ là, nếu nó có thể tạo nên ảo giác như thế, vì sao nó không huyễn hóa ra hai tấm Ly Thương lệnh giống nhau như đúc, vì sao phải làm thành một tấm giả chỉ có chín phần tương tự? Nếu tấm yêu khí ngưng kết là giả, vậy lại làm sao mà xuất hiện trong tay áo hắn?

Ly Thương lệnh? Hắn chậm rãi lau sạch vết máu khô trên tấm lệnh bài, nhẹ nhàng đặt lại vào trong lòng Cô Quang, bình sinh lần đầu tiên có ý niệm tìm kiếm quá khứ bản thân trong đầu.

Hắn đã ở Bích Phi tự rất lâu, lâu tới mức hắn quên cả thời gian nhưng theo như trí nhớ ban đầu của hắn, hắn vẫn luôn là dáng vẻ này, chưa bao giờ thay đổi. Mà con người …  luôn luôn sẽ có những quá khứ … hắn nhìn xuống vòng tay phỉ thủy trên cổ tay mình, mà ngay cả như Cô Quang, cũng đều có.

Triêu Châu lâu.

Cơ Nhị đang nằm ngủ trên xích đu, hôm nay hắn mặc áo bào rộng, rốt cuộc cũng rời khỏi bộ trang phục lấp lánh ánh thạch anh khiến cho người ta hoa mắt của mình, tùy tiện mặc một chiếc áo choàng tắm màu vàng lên người.

Gió nhẹ len qua cửa sổ thổi vào, xích đu hơi lay động, hắn như ngủ mà lại không hề ngủ, tỉnh nhưng không tỉnh táo hắn, dường như nếu nhân gian có trăm dạng hưởng thụ, hắn liền có thể ép ra dạng thứ một trăm linh một vậy.

“Công tử, Sở cô nương Quân Thư các cầu kiến.” Bên ngoài có người thông báo, “Nói có chuyện gấp.”

“Không gặp.” Cơ Nhị nhắm mắt lại, “Ta đang ngủ.”

Người bên ngoài nói, “Cô ấy đã đánh vào …”

Cửa phòng “cạch” một tiếng mở rộng, Cơ Nhị không thể nào không mở mắt ra, “Sở cô nương, ta và cô trước giờ không quen, tự tiện xông vào nhà dân như thế, mấy năm không gặp, chẳng lẽ Quân Thư các cũng học theo kẻ giang hồ tam giáo cửu lưu ỷ thế hiếp người?”

Sở Thù Trân xông vào phòng của hắn, vị Cơ lâu chủ này không mặc thạch anh lên, tướng mạo  xinh đẹp tuyệt trần kia lại khiến nàng có phần kinh hãi, mỉm cười, “Cơ lâu chủ đúng là quý nhân hay quên, hai năm trước ở hội thơ trên sông Sở, ngươi và ta chẳng lẽ chưa từng nâng chén cộng ẩm?”

Cơ Nhị thoáng nghĩ ngợi, phất phất tay, “Ta bình sinh gặp nhiều mỹ nhân chứng kiến quá nhiều chuyện, không nhớ rõ.” Hắn nằm trên xích đu cũng lười đứng lên, “Sở cô nương thông minh tuyệt đỉnh, tới Triêu Châu lâu của ta, chắc không phải là tới uống rượu chứ?”

“Trước mặt Cơ lâu chủ, Sở Thù Trân nào dám xưng “thông minh tuyệt đỉnh”?” Nàng cười thản nhiên, ngồi xuống trong phòng hắn, thuận tay cầm lấy bình rượu trên vách tường, cứ vậy mở ra nhấp một ngụm, “Lục Cô Quang và Nhậm Hoài Tô ở chợ Đông.” Nàng nói từng chữ một, “Cơ lâu chủ, Nhậm Hoài Tô là thân thi mị, Lục Cô Quang không thể chết.”

“Ồ?” Cơ Nhị cảm thấy hứng thú nhìn nàng, “Không biết Sở cô nương làm sao mà biết được nội tình?”

Nàng đặt quyển sách trong lòng lên bàn, “Tất  cả chuyện ta biết đều tới từ quyển sách này. Cơ lâu chủ, gần đây đất rung núi lở, thiên tai thường xuyên, dấu hiệu diệt thế dần xuất hiện, cho dù ngài không muốn nhúng tay vào chuyện trần tục, lúc này cũng không thể không đếm xỉa tới. Mà lúc này, Nhậm Hoài Tô vừa có thân thi mị, vừa là vạn thánh linh, cực kỳ quan trọng, cho nên –“ Nàng thoáng nhấn mạnh nói, “Ta muốn biết rõ tất cả chuyện về Nhậm Hoài Tô – Phúc Diện tướng quân, nhất là – về nguyên nhân cái chết của hắn.”

“Nguyên nhân cái chết?” Cơ Nhị không thèm nhúc nhích, lại phất phất tay, “Tới giờ hắn còn chưa có chết đâu.”

“Nguyên nhân trận đại hỏa hoạn kia, nguyên nhân hắn biến thành thi mị.” Sở Thù Trân sửa lời, “Cơ lâu chủ, ngài chắc chắn biết.”

“Vì sao ta phải “chắc chắn” biết?”

“Bởi vì Cơ lâu chủ là người trọng tình, nếu Nhậm Hoài Tô là bạn tốt của ngài, nguyên nhân hắn biến thành thi mị, ngài chắc chắn biết.” Nàng nói rành mạch từng chữ, “Cô Quang nói cho ta biết nàng thấy được chút chuyện nhỏ về cuộc đời của Phúc Diện tướng quân từ nơi này, duy chỉ không có nguyên nhân cái chết. Ta nghĩ lấy năng lực của Cơ lâu chủ, Lục Cô Quang có thể trộm tin tức của ngài, chỉ có duy nhất một khả năng là do ngài cố ý cho nàng ta xem, ngài hy vọng nàng ta hiểu rõ Nhậm Hoài Tô, nhưng nguyên nhân cái chết lại là điều ngài không muốn cho nàng ta xem.”

Cơ Nhị cười, “Nói chuyện với người thông minh, đúng là không tốn sức.” Hắn cũng không quanh co lòng vòng, “Ta không hy vọng bất kỳ kẻ nào biết nguyên nhân hắn biến thành thi mị.”

“Bởi vì ngài sợ hắn nhớ ra.” Sở Thù Trân quả quyết, “Ngài sợ hắn nhớ ra mối huyết hải thâm thù kia, sẽ không còn giữ được nhân tính nữa, hoàn toàn yêu hóa!”

“Vì sao cô biết là huyết hải thâm thù?” Hắn nhìn nàng đầy thú vị, “Cô biết được bao nhiêu?”

“Ta không biết nhiều lắm, nhưng có một việc có thể chia sẻ với ngài.” Sở Thù Trân uống tiếp một ngụm rượu, “Trên người Nhậm Hoài Tô có hai linh hồn, “người bạn tốt” mà ngài biết với Phúc Diện tướng quân năm đó chia thành hai người, một trong đó sát khí rất nặng, đã sớm thức tỉnh, luôn miệng kêu diệt thế …” Mùi rượu nồng lên, hai gò má nàng hiện lên màu hồng nhạt, thở dài một hơi, “Ta nghĩ rằng, linh hồn tràn ngập sát khí đó mới là Phúc Diện tướng quân chân chính!”

“Ồ?” Cơ Nhị có chút sửng sốt, hắn ngẫm nghĩ một chút, “Năm đó Nhậm Hoài Tô trợ giúp cho tiên hoàng khai quốc Vân Thị lập nên nghiệp lớn, uy danh truyền xa, nắm lấy binh quyền, công cao chấn chủ cho nên ngay từ đầu đã bị người ta ghen ghét, mà tiên hoàng đối với hắn cũng cực kỳ kiêng dè. Ngay lúc ấy có người tấu Hắc Kỳ Quân ở Hoang Lang dã trong một chiến dịch đã lấy người làm thức ăn, Nhậm Hoài Tô sai người chém giết binh lính bị thương làm đồ ăn cho người khỏe mạnh, hơn một ngàn người kia còn sống là nhờ ăn thịt người. Vì thế tiên hoàng hạ chỉ triệu hơn một ngàn binh sĩ trong trận Hoang Lang dã kia vào cung phong hầu nghe thưởng, thậm chí còn xây một tòa cung điện riêng chỉ vì chuyện đó, tên là Vô Thủy cung. Chờ tới khi Nhậm Hoài Tô nghe lệnh mà đến, tiên hoàng lệnh hắn châm  đuốc đốt chào mừng trước Vô Thủy cung, sau đó lửa lớn bùng lên, thiêu sạch hơn một ngàn người trong Vô Thủy cung, không ai sống sót.”

“Chuyện này ta biết.” Sở Thù Trân cau mày, “Chuyện này trong sách cũng có nhắc tới, nhưng việc ăn thịt người quả thực khiến cho người ta khó có thể chấp nhận, tiên hoàng sợ hãi binh lính đã ăn thịt người, quyết tâm tru sát để chặn miệng mọi người, cũng không phải hoàn toàn là lòng dạ độc ác vong ân phụ nghĩa.”

“Nhưng vấn đề là – Nhậm Hoài Tô không hề hạ lệnh giết người.” Cơ Nhị thở dài, nhìn lên nóc nhà, “Chân tướng của chiến dịch ở Hoang Lang dã là Nhậm tướng quân đi đầu lóc một miếng thịt trên chân mình làm thức ăn cho chúng tướng sĩ, sau đó ngàn tàn binh còn lại noi theo, lấy thịt ở chân làm đồ ăn, tuy rằng có rất nhiều người chết vì rét lạnh nhưng không hề có chuyện giết người lấy thịt. Bọn họ ngoại trừ ăn thịt của mình còn ăn cả cá trong nơi thâm sơn hàn trì. Nhậm Hoài Tô vì muốn khích lệ sĩ khí mà hứa trọng thưởng cho chúng tướng sĩ, hứa hẹn thăng quan tiến chức, như thế mọi người mới còn ý chí sống sót. Cô nghĩ xem, hắn một thân can đảm trung nghĩa tận xương, với Hắc Kỳ quân trong chiến dịch Hoang Lang dã sống chết có nhau, cùng chung hoạn nạn,  tiên hoàng lại lệnh hắn … tự tay thiêu cháy hơn một ngàn người, trong một ngàn người đó có cấp dưới của hắn, bằng hữu của hắn, huynh đệ của hắn …” Hắn im lặng một lúc lâu, “Đổi lại là cô, làm sao có thể không hận?”

Sắc mặt Sở Thù Trân hơi trắng bệch, “Cho nên hắn bị kích thích biến thành thi mị?”

Cơ Nhị giơ tay chống cằm, khẽ gật đầu, “Ta không hy vọng hắn nhớ ra.”

Nàng thấp giọng hỏi, “Vì sao tiên hoàng không để hắn cùng chết cháy? Lại khiến hắn thiêu cháy người khác?”

“Bởi vì công lao hắn quá lớn, tiên hoàng chỉ muốn tước đi sự kiêu ngạo của hắn mà không muốn giết hắn.” Cơ Nhị thở dài, “Cả đời chinh phạt, khắp người vấy máu, kẻ địch không giết nổi hắn, chỉ có người một nhà mới có thể tổn thương hắn tới thế.”

Sở Thù Trân không hiểu sao hốc mắt chợt ửng đỏ, nỗi đau thương phẫn nộ dồn lên tim, nàng nhớ tới lời hắn nói, “Trước đây ta cho rằng hai chữ  trung nghĩa đã thấm vào huyết mạch của ta, vì gia đình vì đất nước bất luận làm cái gì cũng đều có lý do chống đỡ – giờ đã tỉnh mộng …”

Cái giá để tỉnh mộng, thì ra lại đắt như vậy.

“Chủ ý dựng lên Vô Thủy cung, hỏa thiêu Hắc Kỳ quân, ngài có biết là của ai không?” Nàng thấp giọng hỏi, “là ai đã mật báo với hoàng thượng Nhậm Hoài Tô giết người ăn thịt?”

“Ha!” Cơ Nhị cười lớn, “Chuyện này cô nên hỏi Nhậm tướng quân của cô năm đó bộc lộ tài năng, rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu tiểu nhân.”

Nàng cúi đầu xuống, “Ta chỉ muốn hiểu rõ thêm về hắn để khuyên hắn buông cừu hận xuống, toàn tâm cứu thế.”

“Cừu hận là không thể nào buông bỏ được.” Cơ Nhị giơ tay lên che đi ánh nắng ngoài cửa sổ, tiện tay phủ lên mặt ngủ tiếp, “Đổi lại là ta, ta cũng không buông bỏ được.”

Nàng chán nản, mạng sống của hơn một ngàn người, huynh đệ tay chân đồng sinh cộng tử, lòng trung thành và tín nhiệm bị phản bội, làm sao có thể buông? Có thể nào buông? Nhưng hận thế … hận nữa cũng không nên lấy ngàn ngàn vạn vạn người vô tội trong thiên hạ bồi vào.

One comment on “Phật tội C10.3

  1. chời ơi, mừng quá, mình thích truyện này vô cùng lun >.<. Ngày nào cũng "lượn" qua mà k thấy chap mới, hiu hiu mình cứ tưởng bạn drop lun roài, bùn ghê gớm mấy nay T_T. Bạn ráng đừng drop truyện này nha, hihi ^_^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s